bỏ đá xuống giếng

An trưởng lão rõ ràng biết mình không địch lại nổi Lôi Chấn Tử, dự định thông qua hố đen truyền tống trong không trung để chạy trốn. Đáng tiếc. Tốc Cảm ơn các bạn đã lắng nghe những chia sẻ của mình. Chúc các bạn thành công!----- Khóa học MIỄN PHÍ Exemple Message D Accroche Site De Rencontre. Skip to content bỏ đá xuống giếng là gì YOMEDIA ADSENSE Trade > Business Marketing » Quản trị kinh doanh Chia sẻ Qingpon NgàyLoại tệp PDFSố trang 2 vào BST duyệt12download tải xuống để xem đầy đủ Tài liệu đây là mưu kế khi địch gặp khó khăn, gặp tai họa, người ta tiêu diệt chúng để loại bỏ hậu hoạn. Đây là những gì nhiều chính trị gia thường gọi là “không độc không anh hùng” của người dân độc ác. Rõ ràng, khi một người rơi xuống giếng sâu, họ ở một vị trí rất nguy hiểm và rất thụ động; Nếu kẻ thù đứng ở miệng giếng và ném đá xuống, họ hoàn toàn không thể chống đỡ. AMBIENT/TheMe Bí quyết thành công trong kinh doanh quản lý doanh nghiệp Đánh giá kế hoạch kinh doanh khách hàng doanh nghiệp 0 Đăng nhập để gửi đánh giá! đầu vào để gửi nhận xét! Dòng nội dung Sau khi những người rơi xuống giếng ném đá lạc tỉnh hạ thạch kế là mưu kế của kẻ thù khi gặp nạn, sau khi bị giết, kế hoạch tiêu diệt họ để loại bỏ hậu hoạn, đó là một kế hoạch độc ác, nhiều chính trị gia thường nói “không độc hại không anh hùng” trái tim con người. Rõ ràng, khi một người rơi xuống giếng sâu, họ ở một vị trí rất nguy hiểm và rất thụ động; Nếu kẻ thù đứng ở miệng giếng và ném đá xuống, họ hoàn toàn không thể chống lại. Lịch sử nước ta có câu chuyện về Trần Thủ Độ, ông buộc Lý Chiêu Hoàng phải nhường ngôi cho trượng phu Trần Cảnh để thành lập vương triều nhà Trần, cha của Lý Chiêu Hoàng là Lý Huệ Tông bị ép đến chân giáo tự tu, pháp danh Huệ Quang đại sư. Nhưng Trần Thủ Độ vẫn âm thầm sai người đuổi theo quốc vương, giám thị hành tung. Có một ngày Lý Huệ Tông chợt nhớ tới ngày giỗ của phụ thân Cao Tông, trong lòng tự sợ hãi, xấu hổ, lòng nóng như ngồi, liền lẻn ra khỏi cửa thành Thăng Long ra khỏi đông thị. Thị trường đông đúc như kiến. Đột nhiên có một ông già tóc bạc chạy đến, nắm tay Huệ Tông hỏi Tại sao lại tiều tâm như vậy? Thần dân làm sao để quốc vương điêu linh, điêu linh như vậy? Nói về tiếng khóc đó. Những người khác thấy vậy, tất cả đều kéo xung quanh nhà vua… Nhà vua đã rất vất vả để trở về đền Chân Giáo. Ngay chiều hôm đó, Trần Thủ Độ lại đến. Huệ Quang đại sư ngồi bên cạnh bậc thềm, mặc một chiếc áo cào cũ. Độ dừng lại để hỏi về nhà vua đi chợ đầu tiên. “Bần tăng vĩnh viễn ở thiền môn, rời xa chúng sinh cũng khổ sở.” Nhổ cỏ phải nhổ rễ để làm sạch! Sau đó quay lại và rời đi. Huệ Tông nhẹ giọng nói, “Lời ngươi nói, ta hiểu rồi! “Trần Thủ Độ lên kiệu hồi phủ, cùng Trần Thừa thương lượng nói, “Lòng người còn hoài niệm Lý gia, Huệ Tông còn ở đây, còn có chỗ để cho người ta nhớ kỹ. Chỉ có cách để làm cho đôi mắt của bạn không thể nhìn thấy! Ngày hôm sau, độ sai người đem hoa hương lễ vật mời Huệ Tông vào phủ. Nhà vua nói, “Tại sao phải tiếp nhận vào thành phố.” Ngôi đền này là nơi cư trú cuối cùng của tôi, chết ở đây và không đi đâu cả. Hãy để tôi đọc xong kinh hội Lý Huệ Tông sau này siết cổ trong chùa – Sự nghiệp Trần Thủ Vĩ – tác giả Ngô Văn Phú – NXB văn học 126-127 năm 1995. Trần Thủ Độ giết Lý Huệ Tông, chính là dùng mưu kế ném đá vào người rơi xuống giếng. ADSENSE bạn có thể muốn tải về Công ty Bộ phận tài liệu hệ thống quản lý thêm tài liệu vào bộ sưu tập hiện có loạt mới * Tên yêu thích * Từ khóa tạo ra Hãy cho chúng tôi biết lý do tại sao bạn thông báo. Chúng tôi sẽ giải quyết vấn đề này trong thời gian ngắn nhất có thể. Không hoạt động có nội dung khiêu dâm có nội dung chính trị, phản động. Thư rác vi phạm bản quyền. Nội dung không chính xác tiêu đề. Ngoài ra, bạn có thể nhập các lý do khác trong ô dưới đây 100 ký tự nhập mã xác minh vào ô dưới đây. Nếu bạn không thể đọc, hãy chọn một mã xác minh khác. Đồng ý với YOMEDIATH News về quy tắc bảo mật của chúng tôi sử dụng hướng dẫn sử dụng quy tắc hoạt động để tải lên tài liệu hỏi đáp hỗ trợ khách hàng liên hệ với quảng cáo hỗ trợ trực tuyến Liên hệ theo dõi > img src =” < chúng tôi trách nhiệm chỉnh sửa Ông Nguyễn Công Hà, Giám đốc Công ty TNHH Tài liệu trực tuyến VI NA Địa chỉ liên hệ P402, P402, phường 14, quận Bình Thạnh, Hotline 093 303 0098 Email [email protected] “ Số ủy quyền mạng xã hội 670/GP-BTTTT sao chép © 2022-2032 vào ngày 30/11/2015. All rights reserved. Đang xử lý… *bỏ đá xuống giếng thừa cơ người khác gặp hoạn nạn còn hại thêm “Thì ra đại sư Theodore tổ chức Thuần Thú Đại Hội thực sự vì muốn truyền thụ kinh nghiệm trở thành Thuần Thú Sư Thần Cấp và thuần hóa Thần Thú cho mọi người, ta còn tưởng đây là đại hội khoe khoang của đại sư Theodore chứ. Nếu mọi người mà biết đại sư Theodore và hội trưởng Otero chí công vô tư như thế thì chắc chắn sẽ rất cao hứng.” Isaac cố tình tăng âm lượng để tất cả người trong hội trường nghe được. Người tới tham gia Thuần Thú Đại Hội có ai chưa thành tinh chứ, cái gọi là truyền thụ kinh nghiệm rốt cuộc là cái gì, thật ra trong lòng ai cũng rõ ràng, nhưng dù biết thương hội Trân Châu Đen sẽ không thật sự cho họ biết, thì mọi người vẫn cứ một bên mắng, một bên tham gia, chỉ là tâm lý vẫn có chút mong chờ. Isaac cố ý đem sự thật trong lòng mọi người ra trước ánh sáng, mục đích là để hố thương hội Trân Châu Đen một phen, nhóm người thành tinh lập tức phụ họa. Nếu đến lúc đó đại sư Theodore không truyền thụ bất cứ cái gì thì hình tượng của thương hội Trân Châu Đen trong lòng mọi người sẽ bị giảm sút. Otero suy nghĩ cẩn thận liền biết mình bị một tiểu bối hạ thấp, sắc mặt âm trầm cười như không cười liếc Isaac một cái, nói với Mondo “Isaac nhà ngươi đúng là vẫn nhanh mồm nhanh miệng quá nhỉ, mà thôi, dù sao qua hôm nay cũng không còn cơ hội để nói nữa.” “Vậy thì chưa chắc.” Mondo vẫn luôn tự hào về nhi tử, không thể để mặc Otero mắng con ông. “Lời này cứ như thể hội trưởng Mondo đã có chuẩn bị rồi vậy. Nhưng hôm nay ai chẳng biết sinh ý của thương hội Monroe rất nhanh sẽ phải rút hết khỏi đế quốc Kayla.” Cả đời Otero không biết đã đấu với Mondo bao nhiêu lần, nhưng chưa lần nào giành được thắng lợi to lớn như lần này. Chỉ cần nghĩ đến chút thôi lão đã cảm thấy tất cả mất mát từng nhận trong quá khứ đều không đáng nhắc tới, mười năm mài một kiếm, chính là để chờ đến ngày hôm nay. “Vậy chúc mong ước của hội trưởng Otero sẽ thành sự thật.” Mondo hơi mỉm cười, vẻ rộng lượng của ông biến Otero trở thành người gây rối vô cớ. Sắc mặt Otero trầm xuống, thập phần bất mãn vì đến tận bây giờ Mondo vẫn cố tỏ ra bộ dáng như không có việc gì. Xét về khí chất, con trai Kevin không so được với Isaac, thực ra lão cha gã cũng giống vậy thôi. “Đúng rồi, ta còn chưa giới thiệu thuần thú sư mới của chúng ta cho hội trưởng Otero biết.” Mondo thu hút lực chú ý của mọi người về phía Cách Ngôn, chờ lát nữa còn làm vai chính, nên tất nhiên lúc này phải trải thảm trước, “Vị thuần thú sư này tên là Cách Ngôn, là thuần thú sư thương hội Monroe chúng ta mời đến. Lần này hắn sẽ thay mặt đại sư Morton tham dự Thuần Thú Đại Hội, đến lúc đó còn muốn đại sư Theodore chỉ giáo nhiều hơn.” “Thương hội Monroe làm ta thật thất vọng. Vì bảo trụ Morton mà đẩy một thuần thú sư khác ra, lại còn là thuần thú sư trẻ tuổi như vậy, vẫn đang Cấp Thấp hay Trung Cấp rồi?” Otero đã sớm chú ý tới Cách Ngôn, chỉ không ngờ cậu cũng là thuần thú sư, chẳng qua kết quả cũng sẽ không thay đổi. Lão lắc đầu, “Mondo, ta còn tưởng ngươi định ngoan cố chống lại đến cùng, không ngờ đường đường là hội trưởng Monroe nhưng cũng có lúc bỏ cuộc. Lúc ngươi đưa ra quyết định này thì kết quả đã được định sẵn rồi.” “Nhiều lời vô ích, vậy cứ rửa mắt mong chờ đi.” Mondo vuốt bộ râu ngắn dưới cằm, thần sắc cao thâm khó đoán. Đáng tiếc Otero đã xoay người đi rồi, nếu lão nhìn thấy thì có lẽ sẽ cảnh giác vài phần, bởi vì động tác sờ râu chính là thói quen của Mondo trước mỗi lần phản kích. Otero vẫn luôn biết điều này, nhưng lại mắc sai lầm vào lúc mấu chốt. “Các ngươi cứ chờ chết đi!” Kevin đi cuối cùng, nhìn về phía mấy người Isaac khoa tay múa chân khiêu khích, sau đó mới đi theo phụ thân gã vào hội trường. “Cả cha lẫn con đều tự phụ ngạo mạn như nhau.” Cách Ngôn nhìn theo bóng dáng của chúng đánh giá một câu, tươi cươi trên mặt vẫn không vì bị Otero coi thường mà biến mất. Cậu luôn biết mình sẽ bị coi nhẹ vì tuổi tác của mình, nhưng mà không sao, cậu rất thích, như thế thì lúc đi vả mặt mới sảng khoái. “Ngươi còn chưa gặp qua người ngạo mạn tự phụ hơn thôi.” Lúc Rex đi qua người cậu thì ném lại lời này. Cách Ngôn đi theo y, “Đúng là chưa thấy, nhưng tôi có thể tưởng tượng được.” Đoàn người tiến vào hội trường, ở của hội trường đã có người được thương hội Trân Châu Đen an bài, nhận ra họ là người của thương hội Monroe thì ân cần đưa họ tới chỗ ngồi đã sắp xếp từ trước. Chỗ họ ngồi là nơi khá nổi bật, đây là do phụ tử Otero cố ý an bài, mục đích chính là để đả kích bọn họ, hơn nữa còn có thể thưởng thức biểu tình tuyệt vọng của họ một cách dễ dàng. Lúc này hầu hết thế lực các gia tộc đều đã vào hội trường, những người này không ai không biết về ân oán giữa thương hội Monroe và thương hội Trân Châu Đen, cho nên khi họ thấy thương hội Monroe thật sự đến thì đều bất ngờ. “Mondo không thể không biết Otero muốn mượn Thuần Thú Đại Hội để đả kích thương hội Monroe chứ, sao lại chủ động đưa người tới cửa thế này?” Người gia tộc Moses tò mò hỏi. “Ta từng tiếp xúc với ông ấy, hội trưởng Mondo không giống loại người này, có lẽ ông ấy đang có mưu tính khác cũng nên.” Trưởng bối Benson cũng không đoán được tâm tư của Mondo. “Ha ha ha. Người gia tộc Moses từ khi nào lại làm loại chuyện nâng chí khí nước khác còn diệt uy phong nước mình này vậy. Thương hội Monroe chẳng qua chỉ đang hấp hối giãy dụa, thương hội Trân Châu Đen có đại sư Theodore, dù chúng có bản lĩnh thế nào thì cũng không thể tìm ra vị Thuần Thú Sư Thần Cấp thứ hai được. Ta thấy chúng chỉ đang không cam lòng mà thôi.” Nam tử bên cạnh nói xong liền khinh thường liếc người thương hội Monroe ngồi phía trước, gã thậm chí còn nói rất lớn. Benson tức khắc giận dữ nhăn mày, “Eden, rõ ràng là chuyện của hai đại thương hội, ngươi lại nói thành vấn đề quốc gia, ý của ngươi là gì? Chẳng lẽ ngươi muốn khơi mào tranh chấp giữa hai đế quốc?” “Ta không nói như vậy.” Nam tử kia tên Eden, nghe thế thì trừng mắt với Benson, phát hiện người thương hội Monroe không tiếp lời gã, đều tại lão già này đánh gãy lời gã, nếu không gã có thể giáp mặt chế nhạo thương hội Monroe để tỏ thành ý với thương hội Trân Châu Đen rồi. “Tên Eden này là ai?” Cách Ngôn quay đầu lại liếc họ một cái. “Là người thuộc gia tộc của đế quốc Kayla, có qua lại với thương hội Trân Châu Đen. Hiện giờ thương hội Trân Châu Đen có Thuần Thú Sư Thần Cấp tọa trấn, có rất nhiều người muốn hợp tác với chúng, người này dẫm thương hội Monroe chỉ vì muốn tranh thủ lấy thêm hảo cảm của thương hội Trân Châu Đen thôi.” Isaac giải thích. “Đúng là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, giờ người nào cũng có thể dẫm một chân lên thương hội Monroe.” Cách Ngôn kinh ngạc. Isaac nhếch khóe miệng, “Mượn câu luôn treo bên miệng của phụ tử Otero, bọn chúng cũng chỉ có thể dẫm nốt hôm nay, bỏ qua thì không còn cơ hội nữa, đến lúc đó dẫm mạnh bao nhiêu chúng ta cũng sẽ trả lại gấp đôi.” Nhưng không phải tất cả mọi người đều muốn dẫm thương hội Monroe, thương hội Trân Châu Đen mời không ít đối tượng hợp tác trước kia của thương hội Monroe, người có lương tâm sẽ cảm thấy mắc nợ, chào hỏi xong liền rời đi, người không lương tâm thì giống như bây giờ, sau khi chào hỏi còn phải dẫm phụ tử họ một phen. Người chế nhạo họ chính là người thuộc gia tộc lâu đời ở thành Besso. Trước khi sinh ý của thương hội Monroe mở rộng đến đây thì kinh tế của thành Besso có tới chín phần nằm trong tay gia tộc Nelly, sau đó thương hội Monroe lấy phong thái mạnh mẽ tiến vào thành Besso, gia tộc Nelly không chống đỡ được, liên tiếp bại lui, cho nên ghi hận thương hội Monroe. Chỉ là hội trưởng Mondo không muốn trở mặt với gia tộc trên chính quốc nên muốn đàm phán, cuối cùng cũng làm dịu được mối quan hệ giữa hai bên, đạt thành hiệp nghị hợp tác hữu hảo. Hội trưởng Mondo không ngờ gia tộc Nelly vẫn ghi hận đến giờ, hiện tại thương hội Monroe thất thế, đối tượng hợp tác đầu tiên bỏ đá xuống giếng chính là gia tộc Nelly. “Gia chủ Nelly, các ngươi cần gì phải làm vậy, không thành bằng hữu cũng đâu nhất thiết phải làm địch nhân.” Hội trưởng Mondo nhìn gia chủ Nelly diễu võ giương oai đứng trước mặt mình, nụ cười ôn hòa trên mặt vẫn không biến mất. “Hội trưởng Mondo trở nên thiên chân như thế từ khi nào vậy. Từ khi thương hội Monroe các ngươi cướp đi tài nguyên ở thành Besso thì chúng ta đã định là sẽ không thể nào thành bằng hữu được rồi.” Gia chủ Nelly cười lạnh một tiếng, “Một núi không thể có hai hổ, chứ đừng nói là người đã cướp đồ trong chén của chúng ta. Các ngươi dùng thủ đoạn để cướp đồ trong chén chúng ta mà tưởng muốn lau là lau sao?” Hội trưởng Mondo lắc đầu, “Buôn bán phải có bản lĩnh, các ngươi không giữ được đồ của mình, dù thương hội Monroe không cướp thì sau này sẽ có những người khác, chẳng qua thương hội Monroe đến đúng lúc mà thôi.” “Phụ thân nói rất đúng, thủ đoạn của thương hội Trân Châu Đen không mềm mỏng như chúng ta đâu, thậm chí lợi ích chúng đã nắm trong tay thì sẽ không chia sẻ với người khác. Nếu không phải phụ thân ta thiện tâm thì gia tộc Nelly các ngươi đã sớm suy bại rồi, các ngươi không cảm kích thì thôi, bây giờ còn bỏ đá xuống giếng, cái này có khác gì bạch nhãn lang* đâu.” Isaac lạnh nhạt nhìn chằm chằm gia chủ Nelly, lời nói ra sắc như dao. *bạch nhãn lang sói mắt trắng, chỉ những kẻ ăn cháo đá bát. Gia tộc Nelly nổi trận lôi đình, nếu chỗ này không phải Thuần Thú Đại Hội, còn phải để ý thương hội Trân Châu Đen thì bọn chúng nhất định không quan tâm gì mà lao đến đánh với Isaac. “Tài ăn nói của hiền chất vẫn giỏi như thế, vậy thì nhìn xem trong chúng ta ai có thể cười đến cuối cùng.” Ánh mắt âm trầm của gia chủ Nelly đảo qua cả Rex và Cách Ngôn, nói xong liền xoay người dẫn người của gia tộc rời đi. Mondo lắc đầu, “Cũng chỉ là bảo hổ lột da*.” *bảo hổ lột da 与虎谋皮 khi thương lượng cùng những kẻ tàn độc, thì việc muốn hắn hy sinh lợi ích của chính mình là điều gần như không thể. Cửa hội trường truyền đến một trận ồn ào, Cách Ngôn quay đầu lại thì thấy một người trung niên đi vào, biểu tình lạnh nhạt ngạo mạn, ánh mắt liếc nhìn người khác lúc nào cũng khinh miệt. Chẳng lẽ người này là Theodore? “Ông ta không phải Theodore, mà là Thuần Thú Sư Thánh Cấp của vương thất Kayla – Joseph, người mặc giáp đỏ phía sau ông ta chính là kỵ sĩ của vương thất Kayla. Lần này thương hội Trân Châu Đen xuất hiện Thuần Thú Sư Thần Cấp, người này là người không có khả năng vắng mặt nhất. Thương hội Trân Châu Đen có thể từ chối những thuần thú sư khác nhưng không thể từ chối Joseph và vương thất Kayla phía sau ông ta.” Thanh âm của Rex vang lên bên tai cậu, hiển nhiên là biết cậu đang nghĩ gì. “Sao anh biết rõ như vậy?” Cách Ngôn hỏi. “Ta từng ở đế quốc Kayla một khoảng thời gian, Joseph là một danh nhân, từng nghe qua cũng chẳng có gì lạ.” Rex nhàn nhạt nói. Chuyện y biết còn nhiều hơn Cách Ngôn tưởng nhiều. Quả nhiên Otero tự mình dẫn người ra cửa đón tiếp, khác hẳn lúc chế nhạo thương hội Monroe. Thương hội Trân Châu Đen có thể trở thành thương hội đứng đầu đại lục Azeroth là nhờ sự duy trì từ chính sách của vương thất Kayla, nhưng giờ đã khác với quá khứ một chỗ, chính là thương hội Trân Châu Đen đã có tư cách ngồi cùng bàn đàm phán với vương thất Kayla. _Hết chương 126_ reaperlx6Chưa có nhómTrả lời1Điểm196Cảm ơn1Vật LýLớp 1010 điểm reaperlx6 - 221904 01/11/2021Hỏi chi tiếtBáo vi phạmHãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5* nếu câu trả lời hữu ích nhé!TRẢ LỜInguyenhaiyen0603Chưa có nhómTrả lời23Điểm395Cảm ơn18h= 1/2 gt^2 =1/2×9,8×2,5^2 =30,625 Chọn CHãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?starstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstar5starstarstarstarstar1 votehobaochau947Chưa có nhómTrả lời27Điểm1284Cảm ơn12hobaochau94701/11/2021h = 1/2 gt ^2 = 1/2× 9,8 × = 30,6 Chọn CHãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?starstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstar5starstarstarstarstar1 vote Question Updated on 5 Mar 2021 Vietnamese English US Simplified Chinese China Korean Question about Vietnamese When you "disagree" with an answer The owner of it will not be notified. Only the user who asked this question will see who disagreed with this answer. Vietnamese maihoa2511 ui đúng rồi đúng rồi, còn câu Giậu đổ bìm leo nữa phải k bạn Vietnamese maihoa2511 Tỷ ơi. Hổ xuống đồng bằng bị chó ăn hiếp và lên voi xuống chó có tính ko tỷ? Vietnamese jasonchen1291 👍 bạn ấy tìm thành ngữ tiếng Việt 😂. Hổ xuống đồng bằng bị chó bắt nạt cũng tương tự, còn lên voi xuống chó thì ý khác, là cuộc sống thăng trầm 🤔 Vietnamese Vietnamese -Nghèo mắc cái eo. Vietnamese Tammy20 cái này có vẻ không phải, tại vì là bản thân người bị bất lợi còn gặp nhiều có khăn vừa có người, có vật, có môi trường nên không sát nghĩa mình tìm lắm. Nhưng cũng cảm ơn bạn nhiều nè Vietnamese DangHuyentranuhm bạn nói dung,ko sát nghĩa dùng đỡ trong trường hợp,bạn đã gặp khó khăn,con gặp người hạithành thử xui càng thêm xui.ah mình tìm được thêm một thành ngữ nữa cho bạn thừa nước đục thả câu. Vietnamese Tammy20 ban đầu thì mình nghĩ tới là 2 câu “thừa nước đục thả câu” với “mượn gió bẻ măng” á, nhưng mà suy nghĩ lại thì mấy người “giẫm đạp” kia k có được lợi gì hết, chủ yếu vì ghét sẵn với lại thích cười trên nỗi đau của người khác. Trong khi đó, thả câu với bẻ măng người khác được lợi như cháy nhà hôi của. Xong nghĩ tới đó thì mình bí quá lên hỏi mọi người á ’ Vietnamese Tammy20 nhưng mà câu của bạn vẫn đúng á, mình mới đọc lại câu mình hỏi, tại mình hỏi k đủ ý huhu Vietnamese danghuyentranVietnam mình từ ngữ phong phú,thành ngữ cũng bạn ko tìm đựơc chính xác thành ngữ,từ ngữ hãy sử dụng thành ngữ,từ ngữ có nghiã tương tự theo tình yếu bạn muôn sử dụng với một sắc thái tình cảm như thế nàoKiểu nặng,nhẹ hay bạn muốn người nghe dễ dàng hiểu được những gì bạn thấy bạn cũng kiếm đựoc hai thành ngữ tương tự hay đó,chúng đều tương tự ở chỗ thấy ng bị hại, còn hại nhiên giậu đổ bìm leo thì sắc thái mạnh hơn những thành ngữ còn lại. Vietnamese nhất ba vị bình, nhất ba vị khởi ->sóng gió dập dồn; việc này chưa xong việc khác đã đến từ điển trung việt [News] Hey you! The one learning a language! Do you know how to improve your language skills❓ All you have to do is have your writing corrected by a native speaker!With HiNative, you can have your writing corrected by native speakers for free ✍️✨. Sign up "Suy cho cùng, khung trời nào mà chẳng có bão giông. Chỉ là người có chỗ trú, kẻ thì không… Cuộc ... What is the difference between tuần sau and tuần tới? どうせ私は無視される Tôi sẽ bị làm lơ lại Câu này là có từ nhiên không? Nếu tôi viết sai xin hãy sửa lại.... Sự khác nhau giữa [Diễn thuyết] và [Phát biểu] là gì ạ??? Tôi search thì thấy hình như là [Diễn ... Các bạn có thể giải thích [Gây nên] và [Gây ra] khác nhau thế nào với lấy nhiều ví dụ nhất có thể... How do Americans pronounce “phenomenon”? 1. fuh-nah-muh-nahn 2. fuh-nah-muh-nen Is "beef" commonly used to mean "complaint" in the Ex Her biggest beef about renting that... Does this sound natural? please correct me especially I'm confused if I should use replace or rep... These phrases are correct? 【emphasize】 ・In Japanese society, those who have flashy hair style an... When teens develop gambling problems, parents admonish, *cough up the money and then sweep the pr... It has been my dream to get a job where I can use my language skills. Is it correct ? Japanese... If the sentence in 1 is omitted and inverted as in 2, what nuances are different? ⑴If you ... Two half-hour lunches back-to back are a bit *nerve-racking. Is the term "nerve-racking" commonl... Is "As easy as a smile" a common idiom? I've seen it somewhere but couldn't find it in dictiona... What’s the meaning of Every day the recurrence comes closer’?Can you explain this in sample word... Previous question/ Next question Does this sound natural? 아버지는 덕분에 재가 비행기로 한국에 나라가게 돼서 감사하라고 말했어요. 일을 계속 열심히 했기 때문입니다. 自然吗 我打算一天能住在中国一些月 What’s this symbol? The Language Level symbol shows a user's proficiency in the languages they're interested in. Setting your Language Level helps other users provide you with answers that aren't too complex or too simple. Has difficulty understanding even short answers in this language. Can ask simple questions and can understand simple answers. Can ask all types of general questions and can understand longer answers. Can understand long, complex answers. Sign up for premium, and you can play other user's audio/video answers. What are gifts? Show your appreciation in a way that likes and stamps can't. By sending a gift to someone, they will be more likely to answer your questions again! If you post a question after sending a gift to someone, your question will be displayed in a special section on that person’s feed. Tired of searching? HiNative can help you find that answer you're looking for. Typer Candance"Đã chết?!" Ngón tay Thác Bạt Chân buông lỏng, tấu chương cạch một tiếng rơi xuống mặt đất."Dạ." Người hầu gục đầu, giấu đi sự hoảng sợ trên mặt, "Cả nhà toàn bộ đã chết, Tưởng Tam công tử vừa mở mắt thấy tình hình như vậy, người Mạc Bắc thật tàn nhẫn."Nửa ngày Thác Bạt Chân không nói gì, kinh ngạc nhìn ly trà nóng bỏng trên mặt bàn, một lúc lâu sau mới nhẹ giọng cất lời "Thì ra là thế."Người hầu ngạc nhiên ngẩng đầu, không biết chủ tử nhà hắn đang nói chuyện Bạt Chân hơi chấn động, giọng điệu càng tối nghĩa "Ta bị lừa."Người hầu càng không hiểu, nhưng Thác Bạt Chân chỉ trầm mặc, than nhẹ một tiếng "Không ngờ bị nàng ấy đùa giỡn từ đầu đến cuối, thật muốn tự giết bản thân mình."Lí Vị Ương, hóa ra mọi chuyện là nàng diễn trò, coi trọng Lí Nguyên Hành, ý định bỏ trốn, không cần hắn quản, thực ra đang tính kế hắn, mọi thứ chôn giấu chờ phát động, chỉ chờ tự hắn nhảy vào cạm bẫy. Ngay cả tâm tranh đấu cùng tình cảm ái mộ đều có thể lợi dụng, đúng là không thể không bội trước, hắn thích dạng nữ tử như Lí Trường Nhạc, bề ngoài kiều mị, dáng người thướt tha, hoa lệ như mẫu đơn, nâng tay nhấc chân đều mang phong tình lộng lẫy, nhưng xem nhiều loại phong tình này dần dần cũng thấy mỏi mệt... Hiện giờ ngược lại cảm thấy nữ tử lạnh nhạt thản nhiên càng thêm rung động lòng người. Nhất là chỉ có thể nhìn từ xa, ngược lại làm trái tim hắn muốn lấp thế nào cũng không đầy. Cho nên, Lí Vị Ương, nàng càng giãy giụa ta càng cảm thấy đáng yêu, trên đời này không có nữ nhân sau khi trêu chọc ta còn có thể toàn thân quay về. Nàng đã dám trêu đùa ta, nên chuẩn bị trả giá lớn...Hắn chậm rãi quay mặt đi, nắng sớm ngoài cửa sổ vừa vặn chiếu đến, làm nửa khuôn mặt hắn ánh lên một tia dữ sáng tinh mơ tin tức đã truyền đến Lí gia, trước hết kinh động đến Lí lão phu nhân, bà vội vàng sai người đi tìm Lí Vị Ương, nha đầu chạy vội đến viện Tam tiểu thư. Bạch Chỉ đang thấp giọng phân phó nha đầu ở hành lang "Tiểu thư hiếm khi ngủ an ổn, làm việc nhẹ nhàng chút." Vừa nói xong, sợ mình làm ẩm ĩ Lí Vị Ương, còn dùng đầu ngón tay vén mành, lén nhìn vào bên trong, đảm bảo Lí Vị Ương không bị tỉnh giấc mới yên đầu báo tin gọi một tiếng Bạch Chỉ tỷ tỷ, Bạch Chỉ quay đầu lại vội giơ ngón tay lên miệng, ý bảo im lặng hạ thấp giọng, sau đó phất tay với người bên cạnh, bọn nha đầu lặng yên gật đầu, nhanh chóng tản đi. Bạch Chỉ cười chào đón "Đây không phải là Thúy Trúc bên người Lão phu nhân sao, sáng sớm đã tới đây chơi rồi?"Thúy Trúc nói nhỏ hai câu bên tai Bạch Chỉ, Bạch Chỉ nhíu mày lập tức đáp "Ta bẩm báo tiểu thư ngay lập tức, cô chờ ở đây một chút."Thúy Trúc gật đầu, "Bạch Chỉ tỷ tỷ nhanh một chút, Lão phu nhân nơi đó đang rất sốt ruột!"Sáng sớm tinh mơ Lí Vị Ương đã bị đánh thức, nghe Bạch Chỉ nói xong không lộ ra vẻ mặt gì đặc biệt, chỉ phân phó hầu hạ nàng mặc quần áo thường ngày, rửa mặt, thậm chí còn không quên ăn sáng, rồi mới chậm rãi đi đến Hà Hương Hà Hương viện, thấy cả phòng đầy người. Lí Tiêu Nhiên sắc mặt nặng nề ngồi trên cao, Nhị phu nhân, Nhị tiểu thư, Tứ tiểu thư đều chẳng hiểu ra sao, đám nữ quyến hiển nhiên vẫn chưa biết đã phát sinh chuyện gì. Chỉ có Tưởng Nguyệt Lan vừa rồi nghe được tin tức từ chỗ Lí lão phu nhân, sắc mặt nhìn không ra cảm xúc, phảng phất không liên quan gì đến bản bầu không khí tĩnh lặng, bỗng dưng có người ho nhẹ một người ngẩng đầu, ánh mắt chiếu về phía bóng người mảnh mai đứng ở ngoài cửa, sắc mặt khẽ biến. Hạch đào trong tay Lí Tiêu Nhiên đột nhiên rơi xuống đất, lăn đến tận chân Lí Vị Ương. Lí Vị Ương cúi người nhặt hạch đào lên, nắm trong tay, lấy tay áo lau sạch sau đó mới nhẹ nhàng đưa trả Lí Tiêu mặt Lí Tiêu Nhiên không hiểu sao hơi uể oải, nhìn chằm chằm nàng trong khoảnh khắc không nói ra Vị Ương ngẩng đầu, khóe miệng nhếch lên, ý cười tràn đầy trong mắt, nhìn mọi người, nhẹ giọng nói "Lão phu nhân, làm sao vậy, vừa sáng tinh mơ vẻ mặt mọi người đã khó coi như vậy."Lí Tiêu Nhiên nhíu mày, đánh giá nàng từ đầu đến thể lần đầu tiên nhận thức nữ nhi này. Trong đầu xẹt qua hình ảnh Lí Vị Ương vừa từ Bình thành trở về, khuôn mặt thanh tú, tính tính dịu dàng, lại không hề chịu thiệt, khi đó ông cho rằng con bé chỉ là nha đầu thứ xuất, tương lai có thể trở thành đá lót đường cho Lí gia, tuy rằng trong lòng có chút áy náy nhưng thật sự bé nhỏ không đáng kể so với lợi ích. Đến sau này Lí Mẫn Phong bị đuổi ra khỏi nhà, Đại phu nhân mất đi, tiếp theo đến Lí Trường Nhạc..., nhưng đây là nội đấu Lí gia, Lí Tiêu Nhiên vẫn chưa cảm thấy Lí Vị Ương có chỗ nào lợi hại. Mà lúc này toàn bộ Tưởng gia chết, tất cả mọi người nói vì người Mạc Bắc sợ Tưởng gia khôi phục, cho nên nghĩ cách xuống tay trừ khử Tưởng gia, nhưng Lí Tiêu Nhiên chung quy cảm thấy không đơn giản như nếu nói có liên quan đến Lí Vị Ương, Lí Tiêu Nhiên lại không trước tuy rằng kiêng kị nha đầu kia, nhưng không tốn thời gian cân nhắc rốt cuộc con bé có chỗ nào hơn người, nhưng giờ khắc này, mới thấy bất thường như vậy."Cả nhà đại cữu cữu con, ngoại trừ con trai thứ ba Tưởng Hoa còn lại tất cả đều bị mưu sát, ngay tại sáng sớm nay." Lí Tiêu Nhiên chậm rãi cất lời, sau đó đám người Nhị phu nhân bên cạnh đều kinh Vị Ương cũng ra vẻ giật mình "Phụ thân, người nói thật ư, không phải là đang nói đùa với Vị Ương đấy chứ? "Ánh mắt Lí Tiêu Nhiên như đao phóng tới, ánh sáng lạnh bao phủ "Chuyện lớn thế này sao có thể đem ra nói đùa."Lí Vị Ương đón nhận ánh mắt sắc bén của ông, bình tĩnh vô cùng thở dài một hơi "Không phải Vị Ương muốn nghi ngờ, nhưng mà ai có thể làm ra loại chuyện này, cả nhà Đại cữu cữu là con nhà tướng, hộ vệ không đếm nổi, người người đều là cao thủ thân qua trăm trận, Vị Ương thật sự không rõ nếu sát thủ có thể đột nhập Tưởng gia như vào chỗ không người, chẳng phải rất hiểu biết Tưởng gia. Huống chi, theo lời phụ thân nói, sát thủ đã giết sạch cả nhà Tưởng gia, vì sao lại để lại Tam công tử? Chẳng lẽ vì trả thù hắn?"Lí lão phu nhân gật đầu "Ta cũng thấy thế, chỉ để lại một mình Tưởng Hoa, rất kì quái."Vẻ mặt Lí Vị Ương lập tức trở nên ngưng trọng, chậm rãi cất lời "Đúng vậy Lão phu nhân, để lại một mình Tam công tử, tất nhiên muốn để Tam công tử nhìn xem kết cục đắc tội đối phương sẽ ra sao. Như vậy, sát thủ đương nhiên là kẻ thù của Tam công tử, hơn nữa chắc chắn có huyết hải thâm cừu. Không biết rốt cuộc Tam công tử đã đắc tội người nào, để rơi vào kết cục cả nhà bị tàn sát."Lí Tiêu Nhiên nghe xong sắc, mặt thả lỏng hơn một phu nhân nói "Tam tiểu thư nói rất có lý, giết toàn gia người ta sạch sẽ, quả thật đáng sợ! Nhất định không phải cầu tài, mà là báo thù! Hy vọng nhà chúng ta không bị liên lụy vào trận báo thù này!" Nói xong, Nhị phu nhân còn chán ghét liếc nhìn Tưởng Nguyệt này nói rất không xuôi tai, thật ra Tưởng Nguyệt Lan không phải trực hệ Tưởng gia, cho dù đối phương muốn báo thù cũng không tìm nàng, nhưng Lí Nhị phu nhân cố tình nói như vậy chính là gây khó dễ. Tưởng Nguyệt Lan coi như không nghe thấy, chỉ cúi đầu suy nghĩ tâm tư Tiêu Nhiên ánh mắt ngưng trọng, môi khẽ nhếch, lửa giận dâng cao "Thực sự là gia môn bất hạnh!" Ông nói như vậy không biết đang nói Tưởng Nguyệt Lan, hay nói Lí Vị Ương. Nhưng biểu hiện của ông, lại thể hiện rõ thái độ, vô cùng không đồng ý chuyện này."Phụ thân," Giọng nói Lí Vị Ương truyền đến, cắt đứt ánh mắt lạnh lùng của ông, "Nữ nhi có chuyện muốn nói."Lí Tiêu Nhiên ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt con bé, ánh mắt đó giống như giếng cổ, bình tĩnh không một gợn sóng, ông mở miệng "Con định nói gì?"Lí Vị Ương cong môi, "Nữ nhi không hiểu chuyện, lại biết hướng gió hiện thời sẽ thay đổi."Sắc mặt Lí Tiêu Nhiên khẽ biến, nhưng không ngắt lời nàng, vì thế nàng tiếp tục nói "Đại Lịch bị địa chấn, sau đó Mạc Bắc cùng Nam Cương đều rục rịch ngóc đầu, đầu tiên Bệ hạ ra lệnh cho Tưởng Quốc công đang về nửa đường trở lại Nam Cương, lại liên tục gọi Tưởng Húc tiến cung, mọi chuyện đều nói rõ Tưởng gia sắp khôi phục. Nhưng cố tình tại lúc này, Thất Hoàng tử Thác Bạt Ngọc đánh bại năm mươi vạn đại quân Mạc Bắc, làm Mạc Bắc từ nay về sau không gượng dậy nổi, giải trừ tình thế nguy hiểm ở phương Bắc, hiện giờ sắp khải hoàn hồi triều, triều đình sẽ thay đổi thật lớn, hơn nữa lúc này Tưởng gia lại sụp đổ..."Lí Lão phu nhân hiển nhiên không đồng ý "Dù sao vẫn còn Tưởng Quốc công ở đây."Lí Vị Ương lộ ra vẻ mặt cười như có như không "Lão phu nhân, Tưởng Quốc công đã lớn tuổi, nếu nói lúc trước Tưởng gia cây cao nhiều lá, có hai con trai tốt, năm cháu trai ngoan tất nhiên tương lai có thể kế thừa uy danh Tưởng gia, hiện giờ thì sao, Tưởng Húc cùng Tưởng Lệ vừa mới về nhà vô cớ chết đi, Tưởng Hải chết thân bại danh liệt, Tưởng Nam bị Bệ hạ xử trảm, Tưởng Thiên không biết tung tích, Tưởng Dương cũng chết trong trận sát hại này, Tưởng gia chỉ còn một mình Tưởng Hoa... Mọi trăm năm đại tộc đều cần vô số anh hùng hào kiệt để chèo chống. Cành lá Tưởng gia đã bị chặt đứt, hiện giờ đến cơ hội cuối cùng cũng đứt đoạn."Lão phu nhân ngẫm nghĩ, thở dài, đúng là như thế. Hai trăm năm tiền triều, đại gia tộc nổi danh nhất là Nhạc thị, chỉ cần nhìn số lượng người trong sách sử là mười hai hộ, hơn một trăm người là biết. Mà trong đó có ba Thừa tướng, bốn nhất phẩm Tướng quân, hai Thượng thư, tám Thị lang, tám người được phong tước, ba người phong hầu, Hoàng hậu một người, Thái tử phi một người, Vương phi hai người, Phò mã bốn người, có thể nói cả nhà tướng lĩnh công hầu, nhân vật lớn trong gia tộc rất nhiều, đức nghiệp công huân được lòng vua, trong lịch sử có thể nói là có một không hai. Tuy nhiên cực thịnh tất sẽ suy bại, hoàng đế Đại Mạt tiền triều vô cùng nghi kị Nhạc thị, thi triển mọi thủ đoạn chèn ép làm Nhạc thị nhanh chóng xuống dốc. Đến những năm cuối tiền triều, gia chủ Nhạc thị Nhạc Mân qua đời, hào môn lúc trước hoa lệ, bất đắc dĩ rời khỏi đài cao. Đại gia tộc như Nhạc thị còn thế, Tưởng gia chỉ là công huân nhà tướng, rễ sâu lá tốt, cây cao bóng cả nhưng không có con cháu ưu tú, toàn bộ dựa vào gia chủ, một khi không có người nối nghiệp, tất sẽ bị xóa tên trong các đại gia tộc ở kinh đến đây bà bỗng dâng lên cảm giác một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ "Đúng vậy, Tưởng gia sụp đổ, triệt để kết thúc rồi."Lí Vị Ương thấy trên mặt Lí Tiêu Nhiên cùng Lí lão phu nhân đều có vẻ sa sút, nở nụ cười "Mọi người thường nói, hiển quý nhất ngoài Hoàng thất còn có tứ đại gia tộc hưng thịnh. Nổi bật thứ nhất đó là Tưởng gia được phong hầu, thứ hai chính là Lí gia liên tục có hai vị thừa tướng, thứ ba là phủ La Quốc công cha con cầm binh trước sau hai mươi vạn, thứ tư chính là nhà mẹ đẻ thanh quýcủa đương kim Hoàng hậu Tô thị. Lí gia ta mặc dù có hai đời thừa tướng tổ phụ và phụ thân, ở trong triều địa vị hiển quý, phụ thân cũng cực khổ kinh doanh hai mươi năm, nhưng chúng ta vẫn bị Tưỏng gia áp chế, nguyên nhân chính là Tưởng gia nhân tài xuất hiện lớp lớp, sáng chói nổi bật. Nhưng hiện giờ Tưởng gia bị tổn thất nghiêm trọng, sớm đã suy bại, vừa không có quan chức hiển hách, lại không có nhân tài mới xuất hiện, dựa vào cái gì được đứng thứ nhất? Chẳng lẽ Lí thị làm Thừa tướng còn kém Tưởng thị sao?"Vừa dứt lời, mọi người trong phòng hai mặt nhìn nhau, không dám nói phu nhân nhất thời nghẹn lời, không ngờ Lí Vị Ương lại nói vậy, không nhắc đến chuyện khác, Tưởng gia dù sao cũng là nhạc phụ của Lí Tiêu Nhiên, chỉ riêng vẻ mặt thản nhiên thoải mái của Lí Vị Ương đã có thể coi là ngỗ nghịch lớn mật, nhưng nhìn lại sắc mặt Lí Tiêu Nhiên thậm chí xuất hiện hưng phấn mờ ẩn, vì thế không biết nên mắng hay để con bé tiếp tục nói của Lí Vị Ương thật ra là suy nghĩ trong lòng của mọi người Lí gia, nhưng không ai dám nói, sợ sẽ bị coi là kẻ bỏ đá xuống giếng, bụng dạ khó lường, thế mà Lí Vị Ương lại không hề băn khoăn cất lời!Lí Vị Ương ngẩng mặt cười, giọng nói vang vọng như chim hoàng anh trong cốc "Tưởng gia suy sụp, La thị lại có quan hệ thân thiết với chúng ta, Tô thị đã sớm suy bại, trong triều bây giờ là thiên hạ của Lí thị, phụ thân hẳn nên vui sướng mới phải!"_______________________________________Typer Tiểu Hồng NhiThái độ của nàng nhìn qua hòa ái, nhưng khí thế bức người, không cho kẻ khác chất vấn, phản mắt mọi người nhất tề quét về phía Lí Tiêu Nhiên, lặng im chờ ngày Lí Tiêu Nhiên vẫn không nói được một chữ, ông nhìn Lí Vị Ương. Thấy trong đôi mắt như giếng cổ kia thần thái bức người, tóc đen phiếm ra ánh sáng như ngọc —— đứa nhỏ này, hoá ra trong chớp mắt, lại có thể tỏa ra lực lượng như vậy, mạnh mẽ làm người khác nói không lên lời. Ông càng nghi ngờ, con bé càng làm ông cảm thấy khó hiểu. Lúc trước chỉ nghĩ con bé liều lĩnh lao về phía trước, nhưng cẩn thận ngẫm lại, con bé trí tuệ hơn người, sao có thể lỗ mãng như vậy? Có thể đang dương đông kích tây, làm người khác rối loạn, đoán không được ý đồ. Hiện giờ, ông mới xác định, cái chết của Tưởng gia, con bé nhất định đã định liệu trước từ lâu, hơn nữa còn vui vẻ chờ đợi người ta máu chảy thành Vị Ương hơi cúi mi, lại bổ xung "Theo lý thuyết, dù sao Tưởng gia cũng là nhà bên ngoại của Vị Ương, hơn nữa nhân duyên cha mẹ là nhờ có bọn họ, vốn không đến phiên nữ nhi nói lời này. Nhưng mọi chuyện đều phải cân nhắc lợi hại, cho dù mẫu thân vốn xuất thân từ Tưởng gia, nhưng đã gả vào Lí thị, nhất phẩm cáo mệnh trên người mẫu thân là nhờ vào phụ thân, tương lai sau trăm tuổi dù thế nào cũng không táng ở phần mộ Tưởng gia. Cho nên, mọi người trong phòng đều phải suy nghĩ cho ích lợi Lí thị. Tưởng thị hưng thịnh, chắc chắn Lí thị phải suy sút, Tưởng thị vong, thì đến lúc Lí thị hùng trấn! Mẫu thân nghĩ thế nào?"Tưởng Nguyệt Lan nhìn Lí Vị Ương, cười nghiêm nghị nói với Lí Tiêu Nhiên "Lão gia, Vị Ương nói rất đúng, Tưởng gia chết rất có ý nghĩa." Từ nay về sau, nàng không bao giờ bị quản chế bởi Tưởng gia, có thể sống những ngày vì bản thân mình!Lí Tiêu Nhiên không ngờ Tưởng Nguyệt Lan nói vậy, sửng sốt, sắc mặt chậm rãi biến hóa. Đúng là vậy, Tưởng gia ỷ vào binh quyền trong tay Tưởng Quốc Công, trong triều chèn ép ông khắp nơi, thậm chí ở nhà cũng phải nghe lời phu nhân, hiện giờ Tưởng gia xem như hoàn toàn sụp đổ, phủ La Quốc Công bởi vì có quan hệ với Thất hoàng tử, luôn cố gắng mượn sức mình, mặt khác Tô thị nhà mẹ đẻ Hoàng hậu... Hoàng hậu đang bệnh nặng quấn thân, chỉ chờ chết đi, Tô thị cũng không gây được sóng gió gì, còn ai dám chống lại ông trong triều? Mọi quan văn đều là người của ông —— Lí Tiêu Nhiên nghĩ vậy, khóe miệng bất giác hiện ra một tia đắc sai, người Tưởng gia chết như thế nào không quan trọng, quan trọng là sau khi bọn họ chết sẽ mang đến càng nhiều ưu việt cho Lí phu nhân thở dài một hơi "Nhưng chung quy vẫn phải đi phúng viếng."Phúng viếng tất nhiên không thể tránh né, Lí Vị Ương cũng không cự tuyệt, chỉ mỉm cười không nói thêm lời nhanh, Lí Vị Ương trở lại viện của mình thay xiêm y màu trắng, tự mình đến Tưởng gia phúng viếng với Lí lão phu nhân, chuyện này lớn như vậy, hiện giờ toàn bộ Kinh đô đều đã biết, tuy rằng Tưởng gia đã sụp đổ màThái tử vẫn tự mình dẫn Trắc phi Tưởng Lan đến trấn giữ Tưởng gia, hơn nữa thỉnh cầu Hoàng đế hạ ý chỉ nghiêm trị hung thủ, cho nên mọi nhà đều đến phúng viếng tang lễ cho đủ lễ nhà chết hết, chỉ còn lại Tam công tử, chậc chậc, thật là ý vị sâu Tưởng gia, thấy khắp nơi bao phủ bởi màu trắng làm lòng người sợ hãi, bận rộn từ trong ra ngoài không phải tôi tớ Tưởng gia, mà là hạ nhận Thái tử sai đến để chuẩn bị tang sự. Thủ vệ nghe nói đây là xe ngựa Lí phủ, vẻ mặt thay đổi, cao giọng nói "Chờ đây, ta đi báo chủ tử một tiếng!"Ầm, cửa lớn đóng gia Lí gia hoảng hốt, không ngờ bọn họ dám để Lí phủ chờ ngoài cửa, thật quá vô lễ! Thể diện của Lí lão phu nhân để chỗ nào? Hơn nữa, cho dù muốn thông báo, trước hết cũng phải mời người Lí gia vào ngồi, sao có thể để nữ quyến cứ chờ ngoài cửa như vậy, đây là thái độ quản gia lo sợ bất an bước lên báo cáo lại, Lí lão phu nhân trầm mặt. Lần này, Tưởng Lan lấy lí do thân thể không khỏe để lảng tránh, Nhị phu nhân lại tha thiết trông mong xem náo nhiệt, bà vội nói "Tưởng gia thật là không biết điều!"Sắc mặt Lí lão phu nhân trở nên vô cùng khó coi, quản gia hơi bất an, không dám Vị Ương lại yên tĩnh điềm đạm, không hề giận dữ, chỉ thản nhiên cất lời "Lão phu nhân, chúng ta đến phúng viếng theo lễ tiết lại bị Tưởng gia ngăn ngoài cửa không cho vào, đây là bọn họ vô lễ trước, cho dù chúng ta lập tức trở về, cũng không ai dám nói chúng ta không phải."Lí quản gia khẽ cúi đầu, Tam tiểu thư trước giờ bình thản, hôm nay lại mạnh mẽ như lão phu nhân thở dài "Hiện giờ mặc dù Tưởng gia đã suy sụp, nhưng vẫn còn Tưởng thứ phi, nàng ta sắp trở thành Thái tử phi, tội gì kết thù vì việc không đâu? Chờ một chút đi."Chỉ sợ chức vị Thái tử phi không đến phiên nàng ta, trong lòng Lí Vị Ương nghĩ vậy, ngoài mặt lại không biểu hiện gì, ánh mắt bình tĩnh nhìn lướt qua cửa Tưởng gia, thản nhiên nói "Lão phu nhân nói phải."Cửa lớn vẫn mở rộng, nhưng phải chờ một lúc lâu mới được vào. Hiện giờ người phụ trách toàn quyền xử lí tang sự là Chu quản gia phủ Thái tử, hắn cố ý mời Lí lão phu nhân đến phòng chính, dâng trà, giọng điệu Chu quản gia vô cùng bình tĩnh "Lí lão phu nhân, Tưởng phi nương nương tuy rằng trở về chủ trì tang sự, nhưng dù sao bận rộn khắp nơi, thật sự không săn sóc chỗ ngài, sợ là để lão phu nhân đến không một chuyến rồi." Trong giọng nói có ý đuổi đến cửa ít nhất cũng phải đến linh đường dâng một nén nhang, bằng không chẳng khác gì không đến. Rốt cuộc Tưởng Lan có ý gì? Cố tình gây khó dễ cho Lí gia? Sắc mặt Lí lão phu nhân quả thật khó coi đến tột cùng, Tưởng gia nhà nàng ta chết sạch liên quan gì đến người khác, là chính bọn họ đắc tội hoàng tử Mạc Bắc dẫn đến thảm họa diệt môn, Lí gia nể tình quan hệ thông gia cố ý đến cửa phúng viếng, lại trước mặt vô số tấn khách bị ngăn ngoài cửa, hơn nữa ngay cả linh đường cũng không được đi, Tưởng Lan chẳng khác nào đánh vào thể diện Lí gia!Trong lòng Lí Vị Ương cười lạnh, ngoài mặt không thể hiện gì, Tưởng gia gặp kiếp nạn như thế, bề ngoài là Lí Vị Ương nàng trợ giúp, nhưng thực ra chung quy do Tưởng Hoa gieo gió gặt bão, nếu không phải hắn thông đồng với dị quốc trước hà cớ gì đến mức này? Hiện giờ Tưởng Lan giận cá chém thớt đến Lí gia, quả thực vừa đáng buồn lại buồn cười. Dù sao nói đi phải nói lại, nàng vốn không có ý đến phúng viếng, chỉ đi cùng với lão phu nhân một chuyến, nàng không nhàm chán đến mức muốn xem vẻ nghèo túng của Tưởng gia!Nàng thản nhiên nói "Lão phu nhân, chúng ta vẫn về đi thôi, làm gì đến mức không được hoan nghênh như thế này!"Sắc mặt Lí lão phu nhân hơi dịu đi, lạnh lùng nói "Lễ vật để lại, chúng ta trở về!" Người Lí gia vừa mới đứng lên, đột nhiên nghe thấy tiếng cười cực kì châm chọc.

bỏ đá xuống giếng